Wiki

Top 10 Nhà báo nổi tiếng nhất Thế giới

Top 10 Nhà báo nổi tiếng nhất Thế giới

Hiện nay, báo chí đang ngày càng phát triển và nở rộ với sự ra đời của hàng loạt tờ báo, các trang tin tức nhằm đáp ứng nhu cầu thông tin của con người. Đã có rất nhiều nhà báo trên thế giới không chỉ đối mặt với nhiều nguy hiểm mà còn đặt cược cả tính mạng của mình để có được những thông tin nóng nhất. Nhắc đến báo chí, người ta thường nhắc đến “quyền lực thứ tư”, nghĩ đến một cơ quan chuyên giám sát chống tham nhũng, bất công. Trong thời đại kỹ thuật số với những cú “click chuột”, việc tiếp cận thông tin cần phải nhanh chóng đã ảnh hưởng không nhỏ đến phẩm chất của người làm báo. Mặc dù vậy, vẫn còn rất nhiều nhà báo có những tác phẩm nổi bật, có tầm ảnh hưởng trong giới truyền thông toàn cầu. Sau đây, Toplist giới thiệu tới bạn chân dung một số nhà báo lừng danh nổi tiếng trên thế giới.

Joseph Pulitzer

Joseph Pulitze sinh 10 tháng 04 năm 1847 – mất 29 tháng 10 năm 1911, tên lúc sinh là Pulitzer József, là một nhà xuất bản báo người Mỹ Do Thái đến từ Hungary, là chủ của St. Louis Post Dispatch và New York World. Ông đã lập giải Pulitzer theo di chúc năm 1904 ông để lại cho Trường Đại học Columbia 2 triệu USD, ông muốn ba phần tư số tiền đó được sử dụng vào việc lập ra Phân viện Báo chí, phần tiền còn lại dùng để lập ra giải thưởng báo chí. Một năm sau ngày Pulitzer mất, Phân viện Báo chí được thành lập tại Trường Đại học Tổng hợp Columbia. Còn giải Pulitzer bắt đầu được trao hàng năm từ năm 1917. Joseph Pulitzer sinh ngày 10 tháng 4 năm 1847 tại thị trấn Makó ở Hungary trong gia đình thương gia bánh mì giàu có và mộ đạo gốc Do Thái. Mẹ ông là người Đức theo Công giáo và cũng rất mộ đạo. Khi Joseph còn nhỏ, gia đình họ đã chuyển đến Budapest, nơi cậu bé đã được gửi vào học trong một trường tư. Năm 17 tuổi, Pulitzer đã đầu quân ở lần lượt ba quốc gia: Áo, Anh và Pháp. Tuy nhiên, vì thị lực và sức khỏe kém nên anh đã không thực hiện được ước mơ làm người lính của mình. Pulitzer đã quyết định đầu quân cho quân đội Mỹ và đã gia Trung đoàn Kị binh số 1 của New York. Tuy nhiên, tới năm 1865, nội chiến ở Hoa Kỳ chấm dứt, Pulitzer phải ra quân. Sau chiến tranh, Pulitzer trở lại thành phố New York một thời gian ngắn. Bị phá sản, ông ngủ trong toa xe trên đường phố. Ông làm nghề giữ ngựa ở quán trọ con la tại Barracks Benton. Rồi làm bồi bàn tại Tony Faust, một nhà hàng nổi tiếng trên Fifth Street.

Ông gia nhập Đảng Cộng hòa vào năm 1869, Pulitzer tham dự cuộc họp của đảng Cộng hòa ở St Louis Turnhalle lúc anh mới 22 tuổi, Năm 1872, ông là một đại biểu cho hội nghị Cincinnati của đảng Cộng hòa đề cử và Pulitzer, thất vọng với tham nhũng trong đảng Cộng hòa, chuyển sang đảng Dân chủ. Năm 1880, ông là một đại biểu cho hội nghị toàn quốc của đảng Dân chủ. Vào năm 1872, Pulitzer mua một phần trong Westliche với giá 3000 $, và sau đó vào năm 1878 ở tuổi 31, Pulitzer kết hôn Katherine “Kate” Davis (1853 – 1927), một người phụ nữ thông minh từ bi có địa vị xã hội cao từ một gia đình giàu có tại Mississippi. Cô trẻ hơn ông năm tuổi. Họ có bảy người con, năm người trong số họ sống đến tuổi trưởng thành: Ralph, Joseph II, Constance, Edith và Herbert. Ngày 31 tháng 12 năm 1897, con gái lớn của họ, Lucille Pulitzer, đã qua đời ở tuổi 17 vì bệnh sốt thương hàn. Năm 1883, Pulitzer, bây giờ là người đàn ông giàu có, mua tờ New York World từ Jay Gould. Năm 1884, ông được bầu vào Hạ viện Mỹ. Năm 1887, ông đã tuyển dụng các nhà báo điều tra nổi tiếng. Năm 1895 thế giới đã phổ biến truyện tranh The Yellow Kid Richard F. Outcault, truyện tranh tờ báo đầu tiên in màu. Dưới sự lãnh đạo của Pulitzer, nó là tờ báo lớn nhất trong nước. Vào năm 1909, Pulitzer bị buộc tội phỉ báng Theodore Roosevelt và JP Morgan. Tòa án bác bỏ bản cáo trạng. Vấn đề sức khỏe của Pulitzer (mù, trầm cảm, và nhạy cảm tiếng ồn cấp tính) làm ông buộc phải rút lui khỏi việc quản lý hàng ngày của tờ báo. Khi con trai của Pulitzer đã nhận trách nhiệm hành chính trong năm 1907 thì Pulitzer từ chức và đi một tour du lịch sáu tuần châu Âu để khôi phục lại tinh thần của mình. Khi trở về Cobb thì Pulitzer chết. Ông được chôn cất tại nghĩa trang Woodlawn ở Bronx, New York.

Joseph Pulitzer
Joseph Pulitzer
Joseph Pulitzer

Dorothy Thompson

Dorothy Celene Thompson (9 tháng 7 năm 1893 – 30 tháng 1 năm 1961) là một nhà báo và phát thanh viên người Mỹ. Bà là nhà báo Mỹ đầu tiên bị trục xuất khỏi Đức Quốc xã vào năm 1934 và là một trong số ít các nhà bình luận nữ trên đài phát thanh trong những năm 1930. Thompson được một số người coi là “Đệ nhất phu nhân của ngành báo chí Hoa Kỳ” và được tạp chí Time công nhận vào năm 1939 là có ảnh hưởng ngang bằng với Eleanor Roosevelt. Thompson sinh năm 1893 tại Lancaster, New York, là một trong ba người con của Peter và Margaret (Grierson) Thompson. Anh chị em của bà là Peter Willard Thompson và Margaret Thompson (sau này là bà Howard Wilson). Mẹ cô qua đời khi Thompson lên bảy (vào tháng 4 năm 1901), để lại Peter, một nhà thuyết giáo Giám lý, phải nuôi con một mình. Peter sớm tái hôn, nhưng Thompson không hòa thuận với người vợ mới của mình, Elizabeth Abbott Thompson. Năm 1908, Peter gửi Thompson đến Chicago sống với hai chị gái để tránh xung đột thêm. Tại đây, cô theo học tại Viện Lewis trong hai năm trước khi chuyển sang Đại học Syracusevới tư cách là một đàn em. Tại Syracuse, bà học chính trị và kinh tế và tốt nghiệp năm 1914. Bởi vì bà có cơ hội được học hành, không giống như nhiều phụ nữ thời đó, Thompson cảm thấy rằng bà có nghĩa vụ xã hội đấu tranh cho quyền bầu cử của phụ nữ ở Hoa Kỳ, mà sẽ trở thành cơ sở cho niềm tin chính trị nhiệt thành của cô ấy. Ngay sau khi tốt nghiệp, Thompson chuyển đến Buffalo, New York và tham gia vào chiến dịch bầu cử của phụ nữ. Cô làm việc ở đó cho đến năm 1920, khi cô ra nước ngoài để theo đuổi sự nghiệp báo chí của mình.

Sau khi làm việc cho quyền bầu cử của phụ nữ ở Hoa Kỳ, Thompson chuyển đến châu Âu vào năm 1920 để theo đuổi sự nghiệp báo chí của mình. Cô ấy quan tâm đến phong trào Zionist sơ khai. Bước ngoặt lớn của bà xảy ra khi bà đến thăm Ireland vào năm 1920 và là người cuối cùng phỏng vấn Terence MacSwiney, một trong những nhà lãnh đạo chính của phong trào Sinn Féin. Công việc quan trọng nhất của Thompson ở nước ngoài diễn ra ở Đức vào đầu những năm 1930. Khi làm việc tại Munich, Thompson đã gặp và phỏng vấn Adolf Hitler lần đầu tiên vào năm 1931. Đây sẽ là cơ sở cho cuốn sách tiếp theo của bà, I Saw Hitler, trong đó bà viết về những nguy cơ của việc ông ta giành được quyền lực ở Đức. Thompson đã mô tả Hitler theo những thuật ngữ sau: “Anh ta không có hình thức, gần như không có khuôn mặt, một người đàn ông có vẻ ngoài như một bức tranh biếm họa, một người đàn ông có khuôn khổ có vẻ như sụn, không có xương. Anh ta nhỏ bé và bồng bột, ốm yếu và không an toàn. Anh ta là vậy, chính nguyên mẫu của người đàn ông nhỏ bé. Sau đó, khi toàn bộ lực lượng của chủ nghĩa Quốc xã đã tràn qua châu Âu, Thompson được yêu cầu bảo vệ nhận xét về “Người đàn ông nhỏ bé” của mình, có vẻ như cô ấy đã đánh giá thấp Hitler. Đức Quốc xã coi cuốn sách và các bài báo của cô là xúc phạm và vào tháng 8 năm 1934, Thompson bị trục xuất khỏi Đức. Cô là nhà báo Mỹ đầu tiên bị đuổi ra khỏi nhà.

Dorothy Thompson
Dorothy Thompson
Dorothy Thompson
Dorothy Thompson

William Randolph Hearst

William Randolph Hearst (29 tháng 4 năm 1863 – 14 tháng 8 năm 1951) là nhà xuất bản báo chí, ông trùm báo chí người Mỹ. Ông bắt đầu sự nghiệp xuất bản từ năm 1887, sau khi lên tiếp quản ở tờ báo The San Francisco Examiner, thay thế cha mình. Chuyển đến thành phố New York, ông đã thâu tóm tờ báo New York Journal và bắt đầu lao vào cuộc “chiến tranh phát hành” với tờ New York World của Joseph Pulitzer. Việc này dẫn đến sự ra đời của thể loại báo chí giật gân. Thâu tóm được nhiều báo hơn, Hearst đã tạo dựng một chuỗi gần 30 tờ báo ở các thành phố lớn của Mỹ. Sau đó, ông còn mở rộng sang lĩnh vực tạp chí, làm nên một hệ thống báo và tạp chí lớn trên thế giới. Là thành viên đảng Dân chủ, ông được bầu vào Hạ viện Mỹ hai lần nhưng không thành công trong các cuộc vận động cho chức vụ thị trưởng New York vào các năm 1905 và 1909, cũng như ghế thống đốc bang New York vào năm 1906.

Tuy nhiên, thông qua những tờ báo và tạp chí của mình, ông thực sự có được tầm ảnh hưởng chính trị rất lớn và có lúc đã đóng vai trò dẫn dắt ý kiến của đám đông công chúng Mỹ trong cuộc chiến tranh giữa Mỹ và Tây Ban Nha năm in 1898. Câu chuyện cuộc đời ông là nguồn cảm hứng cho việc sáng tạo và phát triển hình mẫu nhân vật chính trong bộ phim kinh điển Công dân Kane của Orson Welles. Dinh thự của ông nằm gần San Simeon, California, trên một ngọn đồi nhìn ra Thái Bình Dương, giữa hành lang giao thông nối Los Angeles và San Francisco, đã được tập đoàn Hearst tặng cho chính quyền bang California vào năm 1957. Nơi này hiện đã trở thành di tích lịch sử cấp quốc gia của Mỹ và được mở cho công chúng vào tham quan.

William Randolph Hearst
William Randolph Hearst
William Randolph Hearst
William Randolph Hearst

Edward Murrow

Edward Roscoe Murrow (25 tháng 4 năm 1908 – 27 tháng 4 năm 1965), tên khai sinh là Egbert Roscoe Murrow, là một nhà báo và phóng viên chiến trường người Mỹ. Lần đầu tiên ông trở nên nổi tiếng trong Thế chiến thứ hai với một loạt chương trình phát thanh trực tiếp từ châu Âu cho bộ phận tin tức của CBS. Trong chiến tranh, ông đã tuyển dụng và làm việc chặt chẽ với một nhóm phóng viên chiến trường, những người được biết đến với cái tên Murrow Boys. Là người đi tiên phong trong việc phát sóng tin tức trên đài phát thanh và truyền hình, Murrow đã sản xuất một loạt phóng sự về chương trình truyền hình See It Now của mình, chương trình này đã giúp dẫn đến việc Thượng nghị sĩ Joseph McCarthy bị chỉ trích. Các nhà báo như Eric Sevareid, Ed Bliss, Bill Downs, Dan Rather và Alexander Kendrick coi Murrow là một trong những nhân vật vĩ đại nhất của báo chí, ghi nhận sự trung thực và chính trực của anh ấy trong việc đưa tin. Là một phát thanh viên nổi tiếng thế giới, thu hút hàng triệu thính giả, ông chính là người tiên phong trong thể loại tường thuật thời sự nước ngoài qua sóng radio. Có tài ăn nói hoạt bát cùng với cách dùng từ trong truyền tải tin, ông được rất nhiều người yêu mến. Ngoài ra, ông còn thực hiện nhiều phóng sự truyền hình liên quan tới chiến tranh. Mặc dù không tốt nghiệp trường lớp báo chí nào, nhưng ông chính là người đặt viên gạch đầu tiên cho sự phát triển của thể loại báo thanh cùng với những kinh nghiệm, lòng nhiệt huyết, sự dũng cảm bất chấp nguy hiểm khi tác nghiệp.

Sau khi tốt nghiệp trung học năm 1926, Murrow đăng ký học tại Cao đẳng Bang Washington (nay là Đại học Bang Washington) trên khắp bang ở Pullman và cuối cùng học chuyên ngành diễn thuyết. Là thành viên của hội huynh đệ Kappa Sigma, anh cũng hoạt động trong lĩnh vực chính trị ở trường đại học. Vào những năm thiếu niên, Murrow có biệt danh là “Ed” và trong năm thứ hai đại học, anh đổi tên mình từ Egbert thành Edward. Năm 1929, trong khi tham dự đại hội thường niên của Liên đoàn Sinh viên Quốc gia Hoa Kỳ, Murrow đã có bài phát biểu kêu gọi sinh viên đại học quan tâm hơn đến các vấn đề quốc gia và thế giới, điều này dẫn đến việc ông được bầu làm chủ tịch liên đoàn. Sau khi lấy bằng cử nhân vào năm 1930, ông chuyển về phía đông đến New York. Murrow là trợ lý giám đốc của Viện Giáo dục Quốc tế từ năm 1932 đến năm 1935 và từng là trợ lý thư ký của Ủy ban Khẩn cấp Viện trợ các học giả nước ngoài thất lạc, tổ chức giúp đỡ các học giả nổi tiếng người Đức đã bị sa thải khỏi các vị trí học thuật. Ông kết hôn với Janet Huntington Brewster vào ngày 12 tháng 3 năm 1935. Con trai của họ, Charles Casey Murrow, sinh ra ở phía tây London vào ngày 6 tháng 11 năm 1945.

Edward Murrow
Edward Murrow
Edward Murrow
Edward Murrow

Walter Cronkite

Walter Leland Cronkite Jr. (ngày 4 tháng 11 năm 1916 – 17 tháng 7 năm 2009) là một nhà báo phát thanh người Mỹ, từng là người dẫn chương trình cho CBS Evening News trong 19 năm (1962 – 1981). Trong những năm 1960 và 1970, ông thường được gọi là “người đàn ông đáng tin cậy nhất ở Mỹ” sau khi được nêu tên trong một cuộc thăm dò ý kiến. Ông đã báo cáo nhiều sự kiện từ năm 1937 đến 1981, bao gồm các vụ đánh bom trong Thế chiến II;,Tòa án Nürnberg, chiến đấu trong chiến tranh Việt Nam. Vụ không tặc trên cánh đồng Dawson. Vụ bê bối Watergate; Khủng hoảng con tin Iran và các vụ ám sát của John F. Kennedy, nhà tiên phong dân quyền Martin Luther King Jr và nhạc sĩ của Beatles John Lennon.

Ông cũng được biết đến với sự bao quát rộng rãi của ông về chương trình không gian của Hoa Kỳ, từ Chương trình Mercury đến cuộc đổ bộ Mặt trăng đến tàu con thoi. Ông là người duy nhất không thuộc NASA nhận giải thưởng Đại sứ Khám phá. Cronkite được biết đến với câu khẩu hiệu khi bắt đầu dẫn, “And that’s the way it is” (“Và đó là như vậy”), tiếp theo là chương trình phát sóng. Được mệnh danh là “người đàn ông trung thực nhất nước Mỹ”, Walter Cronkite được biết đến nhiều trong vai trò phát thanh viên chương trình Evening News (Bản tin thời sự buổi tối) của CBS được hàng triệu người theo dõi. Là người tiên phong trong lĩnh vực báo chí truyền thông, ông đã giúp công chúng Mỹ đến gần hơn một cách chân thực, chính xác về cuộc chiến tranh Việt Nam, vụ ám sát Tổng thống Mỹ John F.Kennedy hay cuộc đổ bộ lên mặt trăng của tàu Apollo. Walter Cronkite qua đời vào năm 2009 ở tuổi 92.

Walter Cronkite
Walter Cronkite
Walter Cronkite
Walter Cronkite

Kate Adie

Kathryn Adie CBE DL (sinh ngày 19 tháng 9 năm 1945) là một nhà báo người Anh. Bà là Trưởng ban Tin tức của BBC News từ năm 1989 đến năm 2003, trong thời gian đó bà đưa tin từ các vùng chiến sự trên khắp thế giới. Cô đã nghỉ hưu từ BBC vào đầu năm 2003 và làm người dẫn chương trình tự do với From Our Own Correspondent trên BBC Radio 4. Adie sinh ra ở Vịnh Whitley, Northumberland. Cô được một dược sĩ Sunderland và vợ ông, John và Maud Adie, nhận làm con nuôi khi còn nhỏ và lớn lên ở đó. Cha mẹ đẻ của cô là người Công giáo Ireland và cô đã liên lạc với gia đình sinh năm 1993, thiết lập một mối quan hệ yêu thương kéo dài hơn 20 năm với mẹ ruột của cô ‘Babe’. Cô không thể lần ra cha đẻ của mình John Kelly, hoặc gia đình của ông từ Waterford, mặc dù có kháng cáo của công chúng, cô chỉ biết rằng anh ta có một người anh trai (chú ruột của cô) là Michael. Cô có một nền giáo dục phổ thông độc lập tại Trường Trung học Sunderland Church và sau đó học tại Đại học Newcastle upon Tyne, nơi cô lấy bằng về Nghiên cứu Scandinavia và biểu diễn trong một số tác phẩm của Gilbert và Sullivan. Trong năm thứ ba tại Newcastle, cô cũng dạy tiếng Anh ở vùng cận bắc cực của Thụy Điển.

Sự nghiệp của cô với BBC bắt đầu, sau khi tốt nghiệp, với tư cách là một trợ lý đài tại BBC Radio Durham. Đến năm 1976, cô là phóng viên tin tức truyền hình khu vực ở Plymouth và Southampton, trước khi chuyển sang hãng tin truyền hình quốc gia BBC vào năm 1979. Cô là phóng viên trực vào một buổi tối tháng 5 năm 1980 và lần đầu tiên có mặt tại hiện trường khi Dịch vụ Hàng không Đặc biệt ( SAS) đã tham gia để phá vỡ cuộc bao vây của Đại sứ quán Iran. Khi bom khói phát nổ ở hậu cảnh và các binh sĩ SAS tiến vào giải cứu con tin, Adie đã tường thuật trực tiếp và không qua mô tả cho một trong những khán giả tin tức lớn nhất từ trước đến nay khi đang nép mình sau cánh cửa xe hơi. Đây là một bước đột phá lớn của cô ấy. Adie đã đưa tin rộng rãi cho BBC News, bao gồm từ các hiện trường vụ án ở phía bắc London của kẻ giết người hàng loạt Dennis Nilsen, vào năm 1983. Adie sau đó thường xuyên được cử đi báo cáo về các thảm họa và xung đột trong suốt những năm 1980, bao gồm Rắc rối ở Bắc Ireland, vụ Mỹ ném bom Tripoli năm 1986 (báo cáo của cô bị Chủ tịch Đảng Bảo thủ Norman Tebbit chỉ trích) và vụ đánh bom Lockerbie năm 1988. Cô được thăng chức Phóng viên tin tức trưởng năm 1989 và giữ vai trò này trong mười bốn năm.

Kate Adie
Kate Adie
Kate Adie
Kate Adie

Tim Russert

Timothy John Russert (7 tháng 5 năm 1950 – 13 tháng 6 năm 2008) là một nhà báo và luật sư truyền hình người Mỹ đã xuất hiện trong hơn 16 năm với tư cách là người điều hành lâu nhất của NBC ‘s Meet the Press. Ông từng là phó chủ tịch cấp cao của NBC News, trưởng văn phòng Washington và cũng là người dẫn chương trình phỏng vấn cuối tuần cùng tên của CNBC/MSNBC. Anh ấy là phóng viên và khách mời thường xuyên trên The Today Show và Hardball của NBC. Russert đã đưa tin về một số cuộc bầu cử tổng thống và ông đã trình bày cuộc khảo sát của NBC New /Wall Street Journal vềNBC Nightly News trong cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ năm 2008. Tạp chí Time đã đưa Russert vào danh sách 100 người có ảnh hưởng nhất trên thế giới vào năm 2008. Russert được tiết lộ sau 30 năm là nguồn tin cho nhà báo chuyên mục tổng hợp Robert Novak.

Ông nhận bằng Cử nhân năm 1972 tại Đại học John Carroll và Tiến sĩ Luật học với bằng danh dự từ Đại học Bang Cleveland Đại học Luật Cleveland – Marshall vào năm 1976. Russert nhận xét trên Meet the Press rằng anh đã đến Woodstock “trong một Buffalo BillsÁo với hộp đựng bia. “Khi đang học trường luật, một quan chức từ trường cũ của anh ấy, Đại học John Carroll, đã gọi cho Russert để hỏi liệu anh ấy có thể đặt một số buổi hòa nhạc cho trường như anh ấy đã làm khi còn là sinh viên hay không. Anh ấy đồng ý, nhưng nói anh ấy sẽ cần được trả tiền vì anh ấy sắp hết tiền để trả tiền học luật. Một buổi hòa nhạc mà Russert đã đặt trước đã được một ca sĩ vô danh lúc bấy giờ là Bruce Springsteen, người đã tính phí 2.500 đô la cho buổi biểu diễn. Russert kể câu chuyện này với Jay Leno khi anh là khách mời trong chương trình The Tonight Show trên NBC vào ngày 6 tháng 6 năm 2006. Đại học John Carroll kể từ đó đã đặt tên cho Khoa Truyền thông và Nghệ thuật Sân khấu để vinh danh Russert.

Tim Russert
Tim Russert
Tim Russert
Tim Russert

Hu Shuli (Hồ Thúc Lý)

Hu Shuli (sinh năm 1953) là người sáng lập và nhà xuất bản của Caixin Media. Bà cũng là giáo sư của Trường Truyền thông và Thiết kế tại Đại học Sun Yat-sen và là giáo sư trợ giảng của Trường Báo chí và Truyền thông thuộc Đại học Renmin của Trung Quốc. Số đầu tiên của Century Weekly dưới sự bảo trợ của Caixin Media được xuất bản vào ngày 4 tháng 1 năm 2010. Bà Hu là thành viên trong Ban Cố vấn Biên tập của Reuters và là thành viên của Hội đồng Truyền thông Quốc tế của Diễn đàn Kinh tế Thế giới. Bà là thành viên hội đồng toàn cầu của United Way Worldwide và là thành viên của Hội đồng quản trị của Nhóm Khủng hoảng Quốc tế. Hu Shuli sinh ra ở Bắc Kinh, xuất thân từ một dòng dõi nhà báo nổi tiếng: ông nội bà, Hu Zhongchi, là dịch giả và biên tập viên nổi tiếng tại Shen Bao và anh trai Hu Yuzhi (1896-1986), “người đề xướng ban đầu cải cách ngôn ngữ, sử dụng quốc tế ngữ và chủ nghĩa hiện thực trong văn học”, đã tham gia vào việc biên tập và xuất bản. Mẹ bà, Hu Lingsheng, là biên tập viên cấp cao của Nhật báo Người lao động. Cha của cô, Cao Qifeng, có một chức vụ trung cấp trong một công đoàn.

Hu Shuli theo học trường trung học 101 danh tiếng của Bắc Kinh. Cuộc Cách mạng Văn hóa đã mang lại những lời chỉ trích cho gia đình bà (mẹ bị quản thúc tại gia). Bà trở thành Hồng vệ binh và đi khắp đất nước, cố gắng giáo dục bản thân tốt nhất có thể. Sau hai năm, Bà gia nhập Quân đội Giải phóng Nhân dân và khi các lớp đại học tiếp tục vào năm 1978, cô đã trúng tuyển vào Đại học Nhân dân Trung Quốc, từ đó cô tốt nghiệp chuyên ngành báo chí năm 1982. Bà cũng theo học ngành kinh tế phát triển với tư cách là Nghiên cứu viên Báo chí Hiệp sĩ tại Đại học Stanford năm 1994 và lấy bằng EMBA thông qua Đại học Fordham và Trung tâm Nghiên cứu Kinh tế Trung Quốc tại Đại học Bắc Kinh năm 2002. Trước Caijing, Bà đang làm trợ lý biên tập, phóng viên và biên tập viên quốc tế tại Nhật báo Người lao động, tờ báo lớn thứ hai của Trung Quốc. Bà gia nhập Thời báo Kinh doanh Trung Quốc năm 1992 với tư cách là biên tập viên quốc tế và trở thành phóng viên trưởng năm 1995, từ chức năm 1998 để thành lập Caijin. Ngoài ra, Hu từng là giám đốc tin tức tài chính của Phoenix TV vào năm 2001. Bà là tác giả của một số cuốn sách, bao gồm New Financial Time, Reform Bears No Romance và The Scenes Behind American Newspaper. Bà đã được vinh danh trong danh sách “Những ngôi sao châu Á: 50 Nhà lãnh đạo đi đầu trong sự thay đổi” của BusinessWeek. Năm 2006, Hu Shuli được Financial Times gọi là một trong những nhà bình luận quyền lực nhất ở Trung Quốc và The Wall Street Journal đã trích dẫn Bà trong số “Mười phụ nữ cần theo dõi” ở châu Á.

Hu Shuli (Hồ Thúc Lý)
Hu Shuli (Hồ Thúc Lý)
Hu Shuli (Hồ Thúc Lý)
Hu Shuli (Hồ Thúc Lý)

Wolf Blizter

Wolf Blitzer Isaac (sinh ngày 22 Tháng 3 năm 1948) là một người Mỹ nhà báo, truyền hình tin tức neo và tác giả đã được một CNN phóng từ năm 1990 và hiện đang đóng vai trò như một trong những neo chính tại mạng. Ông là người dẫn chương trình Phòng tình huống cùng Wolf Blitzer và cho đến năm 2021, giữ vai trò là người dẫn dắt chính trị của mạng. Blitzer sinh ra ở Augsburg, Đức năm 1948, trong thời kỳ quân Đồng minh chiếm đóng sau Thế chiến II, con trai của Cesia Blitzer (nhũ danh Zylberfuden), một người nội trợ và David Blitzer, một thợ xây nhà. Cha mẹ anh là người Ba Lan tị nạn Do Thái từ Ba Lan do Đức chiếm đóng, những người sống sót sau trại tập trung Auschwitz; ông bà nội, hai bác, hai dì bên nội đều chết ở đó. Blitzer và gia đình di cư đến Hoa Kỳ theo các quy định của Đạo luật về Người thất lạc năm 1948. Anh ấy lớn lên ởBuffalo, New York và tốt nghiệp trường Trung học Kenmore West Senior. Ông đã nhận được một Cử nhân Nghệ thuật trong lịch sử từ Đại học bang New York tại Buffalo vào năm 1970. Trong khi đó, ông là một thành viên của Alpha Epsilon Pi. Năm 1972, ông nhận được một Thạc sĩ Văn học trong Quan hệ quốc tế từ Đại học Johns Hopkins Trường Nghiên cứu Quốc tế nâng cao. Khi ở Johns Hopkins, ông đã du học tại Đại học Hebrew của Jerusalem, nơi ông học tiếng Do Thái.

Blitzer đã giành được nhiều giải thưởng, bao gồm Giải thưởng Nhà báo Trụ cột Công lý năm 2004 của Liên minh Tôn trọng Luật pháp và Giải thưởng Daniel Pearl năm 2003 của Hiệp hội Cựu chiến binh Báo chí Chicago. Nhóm tin tức của ông nằm trong số những người được trao Giải thưởng George Foster Peabody vì đưa tin về cơn bão Katrina, Giải thưởng Alfred. DuPont vì đưa tin về trận sóng thần ở Đông Nam Á năm 1999 và Giải thưởng Edward R. Murrow cho việc đưa tin của CNN về vụ tấn công khủng bố vào ngày 11 tháng 9, Năm 2001. Vào tháng 11 năm 2002, ông đã giành được Giải thưởng Nhà báo Ernie Pyle của Giải thưởng Cựu chiến binh Hoa Kỳ cho báo cáo quân sự. Vào tháng 2 năm 2000, ông đã nhận được Giải thưởng Tự do Sửa đổi Đầu tiên của Hubert H. Humphrey thuộc Liên đoàn Chống phỉ báng. Năm 1999, Blitzer đã giành được Giải thưởng báo chí phát thanh truyền hình Lowell Thomas của Hiệp hội Nền tảng Quốc tế. Blitzer đã giành được giải Emmy cho bài đưa tin về vụ đánh bom thành phố Oklahoma. Blitzer cũng là thành viên của nhóm CNN đã được trao giải Golden ACE cho bài tường thuật về Chiến tranh vùng Vịnh năm 1991 của họ. Năm 1994, Tạp chí American Journalism Review đã trích dẫn ông và CNN là sự lựa chọn của độc giả cho Giải thưởng Kinh doanh Xuất sắc nhất về phạm vi phủ sóng mạng của chính quyền Clinton.

Wolf Blizter
Wolf Blizter
Wolf Blizter
Wolf Blizter

Christiane Amanpour

Một trong những gương mặt nổi tiếng nhất của hãng tin ABC News, Nữ phóng viên Christiane Amanpour luôn là người đảm nhận các chương trình phỏng vấn quan trọng. Bà được biết đến là một nhà báo phỏng vấn tài ba các nguyên thủ quốc gia với rất nhiều tác phẩm có chiều sâu để lại ấn tượng trong lòng độc giả. Chính vì vậy, Christiane Amanpour đã được trao nhiều giải thưởng cao quý. Christiane Amanpour Maria Heideh CBE sinh ngày 12 tháng 1 năm 1958, là một nhà báo và người dẫn chương trình truyền hình người Anh gốc Iran. Amanpour là người dẫn chương trình quốc tế chính cho CNN và là người dẫn chương trình phỏng vấn hàng đêm Amanpour của CNN International. Bà cũng là người dẫn chương trình Amanpour & Company trên PBS.

Amanpour sinh ra ở ngoại ô Ealing phía tây London, là con gái của Mohammad Taghi và Patricia Anne Amanpour (nhũ danh Hill). Cha của bà là người Ba Tư đến từ Tehran. Amanpour được lớn lên ở Tehran cho đến khi 11 tuổi. Cha của bà theo đạo Hồi và mẹ của bà theo đạo Công giáo. Amanpour thông thạo tiếng Anh và tiếng Ba Tư. Sau khi hoàn thành phần lớn chương trình giáo dục tiểu học ở Iran, bà được cha mẹ gửi đến trường nội trú ở Anh khi bà 11 tuổi. Amanpour theo học Holy Cross Convent, một trường dành cho nữ sinh ở Chalfont St Peter, Buckinghamshire, và sau đó, ở tuổi 16 vào học trường New Hall School, một trường Công giáo La Mã ở Chelmsford, Essex. Christiane và gia đình trở về Anh không lâu sau khi Cách mạng Hồi giáo bắt đầu. Bà nhấn mạnh rằng họ không bị buộc phải rời khỏi quê nhà, mà thực sự đang trở về Anh do Chiến tranh Iran-Iraq. Cuối cùng gia đình bà ở lại Anh, vì rất khó để trở về Iran.

Christiane Amanpour
Christiane Amanpour
Christiane Amanpour
Christiane Amanpour

Báo chí đang ngày càng chứng minh được vị trí của mình trong đời sống xã hội. Đóng góp vào sự thành công này chính là những nhà báo mà tên tuổi và sự nghiệp của họ là tấm gương cho người làm báo sau này dám dũng cảm để nói lên sự thật, để lại nhiều dấu ấn trong lòng công chúng.

 

nhà báo nổi tiếng nhất phóng viên báo chí truyền thông

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button